Theo Sở Nông nghiệp và Môi trường An Giang, thời gian qua, đơn vị đã phối hợp với các địa phương tổ chức nhiều đợt tập huấn kỹ thuật, hướng dẫn người dân cách theo dõi các chỉ tiêu môi trường như pH, độ kiềm, độ mặn và hàm lượng oxy hòa tan trong ao nuôi. Đồng thời, khuyến khích bà con ứng dụng các mô hình nuôi kết hợp, nuôi ít thay nước nhằm giảm rủi ro trong điều kiện thời tiết biến động.

Bên cạnh đó, ngành chức năng cũng liên tục cập nhật thông tin dự báo thời tiết, cảnh báo sớm các đợt nắng nóng kéo dài hoặc mưa trái mùa để người nuôi chủ động ứng phó. Việc kết nối với các đơn vị cung ứng vật tư đầu vào như con giống, thức ăn và chế phẩm sinh học cũng được chú trọng nhằm đảm bảo nguồn cung ổn định, tránh tình trạng “đứt gãy” trong mùa vụ.
Tuy nhiên, về lâu dài, bài toán thích ứng với biến đổi khí hậu vẫn là thách thức lớn đối với vùng nuôi tôm quảng canh U Minh Thượng. Nhiều chuyên gia cho rằng cần từng bước chuyển đổi sang các mô hình nuôi bền vững hơn, kết hợp giữa tôm – rừng hoặc tôm – lúa để vừa giảm áp lực môi trường, vừa nâng cao hiệu quả kinh tế.
Trong bối cảnh thời tiết ngày càng cực đoan, nghề nuôi tôm không còn đơn thuần là “trông trời, trông đất” như trước. Người nuôi buộc phải chủ động hơn về kỹ thuật, linh hoạt trong quản lý ao nuôi và sẵn sàng thay đổi phương thức sản xuất để thích nghi.
Giữa cái nắng gay gắt của miền Tây những ngày cuối mùa khô, hình ảnh người nông dân vẫn cần mẫn bên vuông tôm – kiểm tra từng con nước, đo từng chỉ số môi trường – không chỉ phản ánh sự vất vả của nghề mà còn cho thấy nỗ lực bền bỉ để giữ lấy sinh kế trên chính mảnh đất quê hương.
Hồng Hà